Thời Gian Của Mị Hình như SG không vui khi đón Mị Không khí phủ quanh bến xe là sự trống trải

Thời Gian Của Mị
Hình như SG không vui khi đón Mị. Không khí phủ quanh bến xe là sự trống trải. Mị thấy mình mênh mông.
Dãy trọ rôm rả tiếng cười. Cậu nhóc nhà hàng xóm đỡ giùm túi xách cho Mị vào phòng, Mị cảm giác như mình đi lạc, gần 1 tháng Mị sống xem bệnh viện là nhà, thế giới thật giờ đây cũng trở nên xa lạ.
Khi người ta sống trong bệnh viện thời gian không còn tính bằng ngày mà bằng tháng và năm thì giường bệnh cũng trở nên thân thuộc, phòng bệnh là nhà, người bệnh kế bên là ông bà, anh em.
Khi mà mỗi nhất cử tay chân đều mang lại niềm vui như nắng hạn được mưa xuân. Khi từng đôi mắt của bệnh nhân đầy xa xăm kèm theo tiếng thở dài não ruột cùng tiếng kẽo kẹt của xe lăn, của gậy, của những cánh tay, bàn chân cứng đờ không theo ý của mình, như thuộc về cơ thể khác... Tất cả ám ảnh Mị.
Mị thương! Mị nhớ!
Nửa đêm ở phố thị mà Mị giật mình vì nghe âm thanh cửa kéo, dáng đi của ba, tiếng lầm bầm của mẹ và tiếng kẽo kẹt của xe lăn...
-Sala Tâm-
P/s: Yêu thương gửi gắm cho người ở lại!
#timeoffamily
#chuyennhungngayyenlang
|T10.BV.phố biển|
|T11.SG.phố thị|
13/02/2020

Gửi bình luận

Tên của bạn *
Email *
Cảm nhận *